Kiếm chân giáo sư sau sau tiến sĩ 1/4

[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ]

Sau thời gian (2-3 năm) làm sau-tiến-sĩ (visiting professor, research associate …) đến lúc bạn lại lóc cóc (hoặc lạch cạch gõ máy tính) đi tìm việc mới. Thông thường là bạn tìm vị trí tenure-track assistant professor. Đây là tôi nói một cách đi đứng trong môi trường học thuật, giáo dục mà thôi; tất nhiên thì bạn cũng có thể tìm việc trong các công ty, hay làm thêm một lần postdoc nữa. Tự do, ai cấm bạn được chứ.

Cách tìm trường, viết thư từ, giấy tờ, gửi đơn … cũng giông giống như hồi kiếm việc sau tiến sĩ vậy. Hết chuyện.

(Ngày 2.1.2008 có chút hứng đầu năm nên muốn viết một ít để nối lại cái hứng bị cắt cụt của Dr. PVT)

Vài điều lưu ý trước hết:

Kiếm việc để Sống, chứ không phải để thoi thóp

1- Làm hết sức mình-mình và hết sức người

2- Trong thời gian làm postdoc phải cày cật lực để lúc này mình kiếm được việc xứng công sức, mồ hôi đổ ra

3- Nếu ngồi ì một chỗ mà mơ kiếm được công ăn việc làm ngon lành, vợ đẹp, con ngoan thì … còn lâu (ui … hai món sau hơi trật đề, nhưng về nguyên tắc cũng dzậy)

Giải thích điều dễ dễ trước (không thôi bà con kêu mình thích nói dóc trừu tượng)

2- Kể chuyện không cổ tích: Lúc nhận được việc postdoc, lúc đó vẫn chưa ra trường, một phần vì yên tâm, một phần vì mệt mỏi, một phần vì phải tập trung viết luận văn, nên mình làm toán cũng không đuọc hăng như trước. Sau vài lần thì ông thầy thấy được quở rằng: “Sao dạo này anh lười vậy! Đâu phải kiếm được việc postdoc là thôi làm việc đâu.” Nghe có quê độ không.

Làm posdoc giống như làm đầy tớ cho chính-mình-trong-tuơng-lai. Ngày mai mình thành công, kiếm được vị trí giáo sư ngon lành là do công sức mình bỏ ra trong thời gian ngắn ngủi làm postdoc. (Làm postdoc còn rèn luyện mình nhiều thứ khác, nhưng tôi không kể ra đây, mà chỉ nói về chuyện công ăn việc làm mà thôi). Cho nên thời gian làm postdoc không phải là kỳ nghỉ hè sau thời gian học, làm tiến sĩ mệt mỏi. Áp lực về nghiên cứu rất cao nên ta cứ phải cắm cúi mà cày thôi. Các bạn bè đồng nghiệp của tôi đều cày tối tăm mặt mũi như vậy (hừ … chả có ma nào dư giờ viết blog như mình cả). Tuy nhiên không có nghĩa là mình chỉ lo công việc mà bỏ đi mấy chuyện khác quan trọng của đời người🙂

( Viết tiếp ngày 10.6.2008 )

1- Làm hết sức mình-mình và hết sức người
a. Hết sức mình: Dĩ nhiên.
b. Hết sức mình-mình:
+ Mình quá khứ: Các mối quan hệ xưa, tiếp tục duy trì và củng cố. Đi hội nghị gặp gỡ, bàn thảo, tranh luận hay … đi ăn uống, ăn tiệc.
+ Mình tuơng lai: Làm quen các đồng nghiệp mới, học hỏi, hỏi han trò chuyện. Đi càng nhiều hội nghị càng tốt, dù rằng hiện tại thấy lười và cho rằng không cần thiết. Trước hết đây là hoạt động chuyên ngành của một nhà khoa học cần phải có, và trong lý lịch (curriculum vita) của bạn nhìn đàng hoàng. Thứ đến các trao đổi, quan hệ sẽ giúp bạn có nhiều lựa chọn khi gứi đơn tìm việc, và nhìn xa hơn là trong sự nghiệp của bạn.
c. Hết sức người: Hỏi han kinh nghiệm, nhờ giúp lời khuyên, nhờ viết thư giới thiệu, với bạn thân có thể thông báo họ biết, nếu họ chịu nghe, tiến trình gửi đơn kiếm việc của mình. Nhiều khi họ tự động giúp mình.

Chú ý tất cả đều dựa trên nền tảng tình bạn bè, quen biết đồng nghiệp, thẳng thắn, rõ ràng, không mờ ám, không nịnh nọt, van xin.

3- Chủ động đi tìm việc, đừng bao giờ có ý nghĩ là “ta giỏi thì chắc chắn tìm được việc tốt, cần gì phải đi quảng cáo”, hay là “sức ta chỉ có chừng đó, vô trường nhỏ này cũng được”, hay là “mấy trường kia lớn quá, mình không có cơ hội”. Cách nghĩ thứ nhất: “Lầm”, trên đời biết bao nhiêu người tài giỏi, bạn phải cạnh tranh với họ để được việc làm tốt. Nếu bạn không năng động thì bạn dùng cái giỏi của mình để cạnh tranh với những người dở hơn mình hay sao? Lại nữa, có chắc là bạn giỏi như bạn tuởg hay không? Hai cách nghĩ sau thì chưa biết sức bạn ra sao, các trường kia lớn mức nào, nhưng cách nghĩ như vậy đã quá hại cho cá tính của bạn rồi.

Giải thích câu in đậm nghe rất là đao to búa lớn: Nghĩ về sự nghiệp và gia đình, những thuận lợi do tìm được chỗ làm xứng đáng, cần vươn lên, chứ không chấp nhận những gì chỉ là tàm tạm, tàm tạm. Đây thật ra không phải là lời giải thích, nhưng tôi nghĩ nó quá rõ.

(còn tiếp)

11 Responses to “Kiếm chân giáo sư sau sau tiến sĩ 1/4”

  1. PVT Says:

    Dr. Hoàng làm cụt hứng quá. Tưởng đâu có thông tin gì ngon ngon, ai dè…

  2. htluan Says:

    Cám ơn anh PVT đã góp ý. Tôi thích cái ý của anh PVT nhưng không thích người góp ý lại chỉ là anh PVT. Mà ngoài PVT ra lại khó tìm người khác góp ý. What a contradiction!

  3. htluan Says:

    Một trong ba nguyên nhân làm Dr. Tuộc Phan cụt hứng là vì gần đây tôi thích trở nên ích kỷ, “không muốn làm không công mà không có lãi (lời), chỉ muốn làm không công mà phải có lãi, mà thôi”. Cho nên nếu Dr. Phan muốn tính chuyện làm ăn có lợi thì tôi sẽ làm không công cho.

  4. htluan Says:

    Dr. PVT và bà con đọc lại xem có tí hứng nào không? Tôi sẽ viết thêm lần lần.

  5. htluan Says:

    Đi ra ngoài đánh nhau, ăn đòn mới biết là đau🙂 Nhắn anh chị em bạn bè: “Đã làm toán kiếm cơm, thì kiếm cơm lành canh ngọt, chớ vội bằng lòng với cơm hẩm canh thiu”.
    Cơm canh trên đời e hề, có sức thì giành được, chứ anh em túm tụm một xó nhà, kèn cựa nhau vài hạt cơm rơi để làm gì?

  6. PVT Says:

    Về lại MN chưa mà phấn khởi thế Dr. Hoàng?

  7. htluan Says:

    Mình ngẫm ngợi mà sao PVT kêu là phấn khởi?🙂
    Mình quả vẫn còn non tay, nhìn lại thấy có vài điều không được khôn khéo.
    Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Quả là hay. Có điều mình đi 2, 3 ngày đàng rồi mà chỉ học thêm một nắm khôn nhỏ xíu.

  8. htluan Says:

    Mấy hôm nay theo lời NHMinh, mình viết thư cho mấy trường vừa hỏi han vừa nhắc khéo. Kết quả từ thảm đến thua. Nhưng mình lại vui🙂 vì đã xắn tay áo lên đào bới, giật, kéo …

  9. htluan Says:

    Ai nhắc mình điều gì, mình nhắc lại anh chị em cho sau này khỏi quên🙂

    M.S.J. nhắc là cần tỏ ra cho người ta biết mình quan tâm đến công việc đó. Vì nhiều nơi không muốn vì mình (trong trường hợp mình giỏi, nhưng không mấy quan tâm đến họ) mà bỏ qua cơ hội chọn những người khác. Nghe vậy nên tôi phải viết cái thank you note (email) thật là kỹ, cho họ thấy trái tim và khối óc của mình sẵn sàng dành cho công việc nơi đó, chứ không phải chỉ viết mấy dòng lịch sự nhưng hơi dửng dưng như trước.

    C.F. nhắc (dựa trên kinh nghiệm học trò ông), là không cần phải bắt người ta làm thẻ xanh cho mình, vì họ có biết mình một lòng một dạ với họ dài lâu đâu. Chuyện thẻ xanh cứ từ từ tính sau.

    Câu này tôi hỏi V.S.: nếu họ hỏi cắc cớ như anh thấy nơi này ra sao, có muốn sống ở đây không thì trả lời sao cho khéo? V.S.: chỗ này thiệt là tuyệt vời, tôi sẵn sàng sống và làm việc nơi đây!

  10. htluan Says:

    Nếu ta chọn co đường dễ dàng, thì chóng được đó mà chán chường, thất vọng cũng ở ngay đó mà thôi.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: