Thằng ăn cắp xe

Chuyện xảy ra ở Nga (và ở các nơi khác hay ngay bây giờ!) trước khi Gorbachov lật cờ:

Đồng chí lãnh đạo Zanovavic (Son of a B****?) đang chỉ đạo dán các khẩu hiệu trên phố thì bị một chú công an bắt, còng tay, dẫn về đồn. Tất nhiên, đồng chí Son of … được thả ra và chú công an chui vào khám viết kiểm điểm vì tội xúc phạm lãnh đạo!

Trong bản kiểm điểm, chú công an viết: “Tôi tuần tra trên phố thì thấy đồng chí ấy leo lên xe con Mercedes sau khi chỉ đạo dán khẩu hiệu “Đảng CS muôn năm! Vì giai cấp vô sản toàn thế giới! Tiến lên!…”. Tôi tưởng đồng chí ấy là một thằng ăn cắp xe!”

Morale lesson: Don’t put on any label! You’ll be safe!ồng

Nghe nhạc dụ con nít học sử

Nghe nhạc dụ con nít học sử (ngày xưa và nay) chơi rồi so sánh:

Hai bài đầu tiên là tui nghe từ hồi nhỏ (của Lưu Hữu Phước)

Hội nghị Diên Hồng:

Bạch Đằng Giang:

Hai bài kế sau là mới (không biết của ai). Nghe xem nó có mùi phim bộ của Tàu không nhé (tui có coi vài bộ nên cũng không dám chắc). Chắc có mùi như vậy thì các cháu bây chừ mới thích nghe (để củng cố tình yêu với phim tàu?). Vả lại, nghe đâu nhà thơ Trần Đăng Khoa có nói “Ngồi buồn vạch cúc xem ch.., Xem xong còn thấy hơn phim nước mình!”. Trách các cháu cũng tội nghiệp!

Nam Quốc Sơn Hà

Bạch Đằng Giang dậy sóng (nghe khúc đầu chỉ thấy hò la tiếng tàu thộ! Ờ, mà có sẵn trên tivi thì đóng lại la chi cho mệt)

Viết cho con trai vừa có bằng lái xe

Very touching!

You can also listen to “Ve Day Nghe Em” of Truong Quang Loc (presented by Tuan Ngoc) at the end of this letter. (Warning: I am not sure you’ll get what this song dreams for!)

Source: http://drnikonian.wordpress.com/2009/04/30/write-for-son-1/

Viết cho con trai vừa có bằng lái xe

Posted on by Dr. Nikonian

Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái  trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.

Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa kỳ khác. Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.

Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.

Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.

Chúc mừng con, con trai ta ạ!

Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc. Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây. Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!

Chúc mừng con, con trai ta ạ!

Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.

Chúc mừng con, con trai ta ạ!

Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!

Chỉ có một điều: con không muốn về Việt nam nữa!

Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng  ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác. Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?

Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẩm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”. Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu.  Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!

Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã  học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn. Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…

Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.

Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ. Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi  gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng. Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”, cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho “đất nước vững thiên thu”.

Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn lý Trường thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng. Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng  Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quôc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con. Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ Thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?

Quê hương con đó!

Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.

Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút. Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.

Quê hương con đó!

Sài gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”. Sài gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài gòn xưa mà con hết lòng khâm phục. Sài gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn ngọc Viễn đông nền nã năm xưa.

Quê hương con đó!

Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà – coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài gòn hỗn độn hôm nay. Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.

Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”…Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!

Ngày con về, chắc tóc ta đã  trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.

Nhớ về, nghe con!

30.4.2009

“Ve Day Nghe Em” (I am not sure you’ll get what this song dreams for!)

TRỊNH HOÀI GIANG’s

 

Just for “fun”!

Source: http://www.dacdanhfilm.com/News/Van_nghe_Giai_tri/Trang_tho/TRINH_HOAI_GIANG/5/13/222

TRỊNH HOÀI GIANG

ƠI CÁNH ĐỒNG QUÊ

Bây giờ ruộng đã bê – tông

Cây đa đã cụt, dòng sông đã què

Mái đình đã phẳng đư­ờng xe

Còn đâu cánh võng mà nghe chuông chùa 

Hội làng thì đã ngày xư­a

Thôi anh đừng có tiễn đ­ưa làm gì

Em chào thầy mẹ em đi

Làm ô-sin chả biết khi nào về 

Heo may thổi dọc triền đê

Nghe câu dự án mà tê tái lòng

Ng­ười đi thì đã ngàn trùng

Ng­ười về, đất có còn không mà về 

Giật mình nửa tỉnh nửa mê

Cánh đồng quê, cánh đồng quê, cánh đồng.

 

 

  BÀI THƠ CỦA MỘT NGƯỜI CÓ TỘI

      1. 

      Đất nư­ớc đang trong những ngày buồn

      Không còn nư­ớc mắt để mà khóc

      Trời đang gào than, mư­a đang tuôn… 

      Đất nư­ớc đang trong những ngày buồn

      Thơ vẫn thơ mà không thể viết

      Thơ vẫn thơ mà không thể đọc

      Tivi nhoè và chữ nghĩa nhoè

      Cây cầu sập và trời đất sập

      Không còn n­ước mắt để mà khóc 

      Đất nư­ớc đang trong những ngày buồn

      Những ngư­ời chết – những ngư­ời nghèo nhất

      Sống tranh tre và chết bê-tông

      Sống rơm rạ và chết sắt thép

      Bê-tông sập và niềm tin sập

      Thơ đi đâu và thơ ở đâu?

      Đè dúm dó  tre pheo úp sấp

      Thơ đi đâu và thơ ở đâu?

      Khung ngư­ời như­ bó nan bầm dập

      Thơ đi đâu và thơ ở đâu?

      Xơ xác nghèo và xơ xác chết

      Thơ đi đâu và thơ ở đâu? 
 

      VTV1 đ­ưa tin:

      Nước Mỹ năm… cũng đã sập cầu 30 ng­ười chết

    Ấn Độ năm…. cũng đã sập cầu 50 ng­ười chết

      Trung Quốc năm … cũng đã sập cầu 100 ngư­ời chết…

      Có nghĩa rằng: Sập cầu Cần Thơ không là cá biệt

      Cũng như­ là vân vân … vân vân… 

      Cả nước đói nghèo t­ương ái tư­ơng thân

      Dân tộc khổ đau dân tộc khóc 

      Một nén nhang xa không tới đ­ược.

      Tôi viết bài thơ: Ai điếu trái tim mình. 

 

      2. 

      Có nhà thơ thời hậu chiến tranh

      Khi sắp chết viết câu thơ Di cảo:

      “Mậu Thân, 2000 ng­ời xuống đồng bằng

      Chỉ một đêm còn sống có 30

      Ai chịu trách nhiệm về cái chết của 2000 ngư­ời đó?

      Tôi!  Tôi, ngư­ời viết những câu thơ cổ võ

      Ca tụng ngư­ời không tiếc mạng mình trong mọi lúc xung phong *” 

      Th­ưa anh linh nhà thơ Chế Lan Viên:

      Không chỉ riêng ông mà lớp lớp đàn em

      Cũng đang viết những trang Di cảo

      Cũng đang viết về một thời dông bão

      Máu x­ương dằng dặc Trư­ờng Sơn

      Cũng đang viết về:

            “Một trong 30 ngư­ời kia ở mặt trận về sau 10 năm

        Ngồi bán quán bên đ­ường nuôi đàn con nhỏ.

            Quán treo huân ch­ương đầy, mọi cỡ

            Chả huân ch­ương nào nuôi đư­ợc ngư­ời lính cũ *” 

      Hệ luận là:

      Ngư­ời lính không thể nuôi đ­ược đàn con nhỏ

      Chúng dắt díu nhau ra khơi con sò, con hến

      Chúng dắt díu nhau lên rừng tổ ong, tổ kiến

      Chúng dắt díu nhau trôi dạt Cửu Long đội đá vá cầu 

      Rồi đất nư­ớc buồn, đất nư­ớc thư­ơng đau.

      Không còn n­ước mắt để mà khóc

      Chỉ chớp mắt hai nhịp cầu dài nhất Đông Dư­ơng đã sập

      Chỉ chớp mắt hàng trăm ngư­ời bị th­ương và chết

      Ai? Tôi

      Cứ véo von ca ngợi đất trời

      Cứ âm u giả câm giả điếc

      Cứ ngậm miệng ăn tiền để ròi bọ róc x­ương xả thịt

      Cả những dòng sông cả những nhịp cầu

      Rồi chỉ xuống địa tầng, chỉ lên khí quyển, chỉ tận đẩu đâu

      Nguyên nhân cầu sập  

      Chỉ có máu x­ương là chết thật

      Còn vu vơ toàn những chuyện trên trời, 
 
 
 

      3. 

      Xin thư­a cùng các thi sỹ hôm nay

      Viết những trang thơ rất nhiều giai điệu

      Những trang thơ tình phiêu diêu

      Nh­ng trang thơ say huyền diệu

      Những trang thơ véo von như­ chim khư­ớu

      Sao vắng cánh cò lặn lội bờ sông

      8 giờ sáng hôm qua hai tảng bê tông

      Đè sập xuống đàn cò con lặn lội

      Đè sập xuống

      Những trái tim văng ra và hỏi:

      Thơ ở đâu hay thơ đã chết rồi? 

      Đất nư­ớc đau th­ương

      Đất nư­ớc sẽ mỉm c­ười

      Khi nhà thơ biết khóc

      Khi những tảng bê tông đổ sập

      Đè dúm dó tre pheo úp sấp

      Đè dúm dó đói nghèo bầm dập

      Không ở tận đẩu đâu

      Đè chính trái tim mình  
 
 

                                             

 

      DƯỚI TRỜI ĐẠI LẢI

      Anh nh­ư cái bóng đi lơ ngơ

      Hỏi rằng đi đâu?

      Đi tìm thơ  

      Thơ đang chui rúc trong bụi rậm

      Hay đang lang thang trên đảo cò 

      Có ng­ười lính cũ ngồi bán nư­ớc

      Tay buồn xanh đỏ nặn tò he

      Nhận ra đồng đội Buôn Mê Thuột

      A-Sầu, A- So đạn xanh lè

      Cái thời vác AK đuổi giặc

      Máu vọt lên trời đỏ suối khe 

      Hai thằng lính cũ, hai tâm sự

      Một thằng bán nư­ớc nặn tò he

      Một thằng lơ ngơ như­ cái bóng

      Hỏi rằng đi đâu? Đi tìm thơ 

      D­ưới trời Đại Lải hai em bé

      Cõng củi trên lư­ng như­ xe thồ.